VĨNH BIỆT NGƯỜI THI SĨ ĐI TÌM BỤI ĐỎ PHẠM THIÊN THƯ

ĐỒNG ĐƯỜNG

Trong thế hệ chúng ta, hẳn ai cũng có ít nhất một lần nghe qua Ngày xưa Hoàng Thị hay Đưa em tìm động hoa vàng — những câu thơ của Phạm Thiên Thư được phổ nhạc để rồi từ trang giấy bước vào ký ức chung của nhiều thế hệ. Giữa những năm tháng chiến tranh khốc liệt, khi lòng người chao đảo vì thời cuộc, thơ ông vẫn giữ được một cõi riêng: dịu dàng, u tĩnh, trong trẻo mà sâu thẳm. Đó là tiếng nói của một tâm hồn đi qua bụi trần nhưng vẫn gìn giữ được mùi hương của hoa cỏ, tiếng chuông chùa, và những rung động mong manh nhất của kiếp người.

Ngày 7 tháng 5 năm 2026, Phạm Thiên Thư khép lại hành trình trần thế ở tuổi 86. Tin ông qua đời đến với người yêu thơ như một làn gió buồn thổi qua miền kỷ niệm cũ. Bởi sự ra đi ấy không chỉ là lời từ biệt dành cho một thi sĩ, mà còn là sự lặng đi của một giọng thơ rất riêng trong văn học Việt Nam hiện đại — một giọng thơ vừa thiết tha với tình yêu, vừa thấm đẫm tinh thần thiền, vừa đứng giữa cuộc đời xô bồ, lại vừa như đã bước chếch ra ngoài lăng kính thế tục.

Để lại một bình luận