TRI ÂN “ĐỘNG HOA VÀNG” MÙA THU

                                                                             Nguyễn Cẩm Thy

Chúng tôi vẫn hoài nhớ về một sáng tháng 9 mùa thu, trời Sài Gòn chợt xanh và mát. Nắng không gay gắt, oi nồng mà chỉ có những cơn gió se se bảng lảng qua những hàng cây. Trên con đường từ Bình Thạnh qua Cư xá Bắc Hải, Q.10 để họp mặt cùng anh em văn nghệ sĩ ở cà phê Hoa Vàng, chúng tôi thoảng nghe khúc tình thu mơn man trỗi dậy, lòng rạo rực một niềm vui đến lạ…

Chúng tôi thật sự thích một SG bình yên và lãng đãng giống như một thi sĩ si tình. Vì SG có góc nhỏ dành cho những hồn thơ đã và đang âm thầm chảy như dòng suối mộng… Nơi ấy, giữa phố thị nhộn nhịp, vẫn có một chốn bình yên mang tên Động Hoa Vàng, nơi thi sĩ Phạm Thiên Thư thường ngồi tỉnh lặng như vị thiền sư lặng nhìn thế sự, người đã làm lắng đọng trái tim bao thế hệ bằng giọng thơ huyền hoặc, thoát tục…

Để lại một bình luận