Thơ Trần Quốc Bảo
Năm cùng tháng tận,
Lận đận quê người.
Ngoài kia, lặng lẽ… sương rơi.
Trong này, lặng lẽ… tôi ngồi suy tư.
Men say sưởi ấm từ từ,
Lòng nghe lắng đọng, tâm như nhập thiền!
Bao năm chĩu nặng ưu phiền,
Phủi tay buông bỏ, bỗng nhiên thư nhàn.